Wapsite dành cho người lớn
| Đọc Truyện | Phim Sex | Ảnh Sex
[1] Truyện tình-Chàng lớp trưởng và cô nàng lớp phó-forum.zing

TRUYỆN TÌNH

Truyện: Chàng lớp trưởng và cô nàng lớp phó

Tác giả: Miswi
Thể Loại : Tình Cảm
Rating : 15+
Post by: www.x365.us
Tình Trạng: update chap 6 - đang viết
Đến Nhanh Các Chap:



Nhân Vật Chính :
 Nam Hoàng : Một Hotboy Chính Hiệu. đẹp trai miễn bàn, Một Thiên Tài, Chơi Thể Thao Vô đối,tính Cách Lạnh Lùng Nhưng Khi Bên Cạnh Nữ Chính Thì Lại Vô Cùng Trẻ Con Khờ Khạo, Là Một Người Lì Lợm, Bất Trị - Nguyên Lớp Trưởng 12a1.
 Thiên Trúc : Một Cô Nàng Học Giỏi Khủng Hàng, địch Thủ Của Nam Hoàng. Người đẹp Toàn Diện. Nàng Có Một Gương Mặt Rất đẹp, Nhìn Rất Dễ Thương Nhưng Chẳng Bao Giờ Muốn Ai Thấy Sự Dễ Thương đó Của Mình. Nàng Rất Ghét Con Trai Và Nàng Này - Lớp Phó 12a1
 * Hai Con Người, Tính Cách đối Lập Nhau, địch Thủ Của Nhau, Thì Khi ở Chung Sẽ Ra Sao đây?


Chap 1:
Gặp gỡ

Sáng Nay, Vác Cái Cặp Trên Vai.Bước Tới Trường. ”thật Là Một Buổi Sáng đẹp Trời”. Cậu Mỉm Cười , đôi Mắt Hai Mí đen Hơi

 Nheo Lại Và Cậu Bước Chân Nhanh Hơn. Nhiều Tiếng Nữ Sinh đằng Sau Xì Xào. ” NAM Hoàng đấy , Cậu ấy Thật Là đẹp Trai. Sao Trên đời

 Này Lại Có Người đẹp Trai Như Vậy?”. “trời đẹp Trai Thật”. Quả Là Hotboy Có Khác. Nhưng Cậu Không Hề Có Cảm Giác Gì Với Nhưng Lời

 Khen đó Cả, Cứ Bước đi Như Không Có Chuyện Gì. Thật Ra Trong Lòng Cậu Cũng Vui Lắm Chứ, Có Người Khen Mà Lại. Nhưng Lúc đó,

 Cách đấy Không Xa Cũng Có Một Hotgirl Khác đang Gây “xôn Xao Dư Luận”. Những Chàng Trai Bước Theo Sau Cô Với Cặp Mắt Hình Trái

 Tim To Xụ.Chứ Còn Gì Nữa, Nàng Với Suối Tóc Dài Mềm Mượt, đôi Môi Chúm Chím, Má Bầu Bĩnh. Nhìn Dễ Thương Cực. Nhưng Nàng Lại

 Nhìn Nhưng Chàng Trai đang đi Theo Nàng Với Anh Mắt Không Thể Dễ Thương Hơn – ánh Mắt Hình Bom B52. Cảm Thấy Khó Chịu, Trúc

 Nhắm Mắt Nhắm Mũi Chạy. Nàng Không Hay Biết Rằng Trước Mặt Nàng Có Một Người. “rầm”. Trúc đụng Phải Người Trước Mặt Và Ngã

 Xuống đè Lên Người Cậu Con Trai đó.trúc Thầm Nghĩ: “ Trời ạ! Mới Sáng Sớm Mà Sao Con Lại Vớ Bẫm Cục Xui Xẻo Như Vậy Hả Trời?”.

 - Cô Kia, Cô định Nằm ăn Vạ Hay Sao đấy Hả?

 Nghe Giọng Nói Khó Chịu đó, Cô Hoàn Hồn Nhỏm Dậy. Miệng Rối Rít Xin Lỗi. Cậu Con Trai Kia đúng Dậy Phủi đồ. Cô Nhìn Cậu Con Trai

 đó Thầm Nghĩ:” ô, Tên Này Nhìn đẹp Trai Phết, Mắt To Hàng Lông Mi Dài, Gường Mặt Thanh Tú”. Nhưng Chợt GiỌng Nói Khó Chịu ấy

 Vang Lên Ngắt Dòng Suy Nghĩ Của Cô :

 - Con Gái Gì đâu Mà Lanh Chanh Thế.

 Và Nghe Xong Trức Liền Quay Ngoắt Lên Nhìn Cái Thằng Con Trai Trời đánh Này Trừng Trừng. Thấy Một Con Bé Nhìn Mình Trừng Trừng

 Như đang Muốn ăn Tươi Nuốt Sống Nó. Nam Hoàng Cũng Có Chút Hoang Mang. Nhưng Nó Vẫn Lì Lợm Mà Quát:

 - Nhìn Cái Gì Mà Nhìn, Thấy Anh đây đẹp Trai Quá Nên Nhìn Bơ Hả?

 Cái Tính Bướng Bỉnh Trong Cô Nổi Dậy, Trúc Quát Hoàng :

 - Nè Cái Tên Cám Heo Kia, Cậu Là Ai Mà Dám Nạt Nộ Tôi Hả? Tôi đã Xin Lỗi Cậu Rồi Mà Sao Cậu Còn Già Mồm? đồ Nhỏ Nhen. à Mà Cỡ

 Cậu đẹo Trai Như Kim Bum Tôi Cũng Chả Thèm Nhìn đâu. đừng Có Mà Tưởng Bở!!!

 Xưa Nay, Trúc Rất Ghét Nhưng Tên Con Trai Chảnh Chọe, Xấu Tính ích Kỷ Nên MẮNG Hoàng Một Hơi. Nói Xong Cô Nàng Bỏ đi để Mặc Cho Cậu Con Trai Kia đứng Ngơ Ra Vì Bị MẮNG. Nam Hoàng Vẫn đứng đấy. Cậu Không Ngờ Rằng Có Một Ngày Mình Bị Mắng Té Tát

 Vào Mặt Như Thế. Một Lớp Trưởng 12a1 Tài Năng đầy Mình, Một Lớp Trưởng Lạnh Lùng Và Bất Trị Như Cậu Mà Lại Bị Một Con Nhóc Vô

 Danh Tính Sỉ Nhục. Vẫn Bộ Mặt Lạnh Lùng đó, Cậu Bước đi, ôm Theo Một Cục Tức To đùng Vào Lớp. " cô sẽ chết với tôi"


 Lớp 12a1 Hôm Nay Rất Náo Nhiệt. Mội Người Rôm Rả Tám Chuyện Với Nhau. Cũng đúng Thôi Mà Mới đi Học Lại. Ai Cũng Nhớ Bạn Trong

 Lớp Cả, Có Nhiều Chuyện Muốn Nói. Hoàng Vứt Cái Cặp Vào Trong Hộc Bạn Lôi Truyện Tranh Ra đọc. Nhưng Mới đọc được Vài Trang,

 Cậu Lại đập Bàn Một Cái Rầm

 - đây Là Cái Chợ Hay Sao? Im Lặng Hết đi Cho Tôi!!

 Với ánh Mắt Sát Khí Lạnh Như Băng Bắc Cực Của Cậu. Người Nào Người Nấy Lạnh Xương Sống Và Im Re Về Chỗ Ngồi. đứa Nào Cũng

 Thừa Biết Nếu Mở Miện Ra Thì Hậu Quá Thật ‘dễ’ Lường Biết Bao – ‘cho Em Một Cõi đi Về’. May Sao Một Lúc Sau Thì Cô Giáo Vào Lớp.

 Luồng Sát Khí Vẫn Chưa Biến Mất Mà Chỉ Tạm Thời ẩn Mình đi. Nam Hoàng Liếc Mọi Người. Cái Liếc đó Thay Câu : “ Ai Mà Dám Mở Miệng

 Ra Nói Chuyện Là Chết !”.

 Cả Lớp đứng Dậy Chào Cô. Vừa Ngồi Xuống Cô đã Thông Bào Cho Lớp Một Tin:

 - Các Em, Hôm Nay Có Một Bạn Chuyển Vào Lớp Mình.

 Nói Rồi Cô Ra Hiệu Bảo Bạn Học Sinh Mới Vào.

 - Mình Tên Là Vũ Thiên Trúc. Mình ở Trong Nam Ra. Rất Mong được Các Bạn Giúp đỡ.

 Nam Hoàng Ngước Lên Nhìn Cô Bạn Học Mới. Không Phải Là Vì Có Hứng Thú Với Học Sinh Mới Mà Là Vì Một Lí Do Khác. “ Sao Nghe Giọng

 Này Quen Vậy Nhỉ?” – Hoàng Thầm Nghĩ. Lúc Nhìn Thấy Mặt Người Bạn Cùng Lớp Mói Của Mình, Nam Hoàng Có đôi Chút Sững Sờ Nhưng

 Chỉ Chốc Lát, Trên đôi Môi Cậu Lại Hiện Ra Một Nụ Cười Ranh Ma. Giọng Cô Giáo Vang Lên:

 - Thiên Trúc à, Giờ Em Ngồi Cùng Bạn Nào đây ? à, Thôi Em Ngồi Với Lớp Trưởng Nha?

 Hoàng Nam Nghe Nói Gương Mặt Hơi Khó Chịu. Cậu Không Thích Ngồi Với Cô NàngNày. Mới Hồi Sáng Cũng đử Kinh Khủng Rồi. Con Gái

 Gì đâu Mà Dữ Như Cọp. Nghe Cô Giáo Nói Xong Trúc Bươc Về Chỗ Ngồi Của Mình. Cô Mỉm Cười Chào Người Bạn Cùng Bàn Của Mình:

 - Chào Cậu.

 - C-h-à-o C-ậ-u.

 Nam Hoàng Thì Mở Một Nụ Cười đầy Sát Khí Nhìn Trúc. Cô Thì đứng Như Trời Trồng, Trúc Không Ngờ Cái Tên Chết Giẫm Hồi Sáng Lại

 Học Cùng Lớp Với Cô. Cả Lớp Ngạc Nhiên Vì Cái Nhìn Không Mấy Thân Thiện Của Nam Hoàng Dành Cho Bạn Mới . Ai Cũng Tưởng Rằng

 Trúc Sẽ Sợ Cái Sát Khí Của Hoàng Khi Cậu Nhìn Cô. Nhưng Họ đã “bé Cái Nhầm”. ôi Trời , Trúc Sau Khi Thấy Cái Nhìn Sát Khí Của Nam

 Hoàng Tặng Cho Mình. Cô Lại Mỉm Cười đắc Thắng Và Ném Lại Cho Nam Hoàng Một Cái Nhìn Cũng Sát Khí Không Kém Gì Cái Nhìn Nam

 Hoàng Dành Cho Cô. Nói Hoàng Rồng Thì Trúc Cũng Là Hổ. Thú Thật, Cả Lớp Kể Cả Cô Giáo Cũng Cảm Thấy Da Gà Nổi Hết Cả Lên. để

 Chấm Dứt Không Khí Khủng Khiếp Này, Cô Giáo Lên Tiếng Mặc Dù Cô Cũng Sợ Như Ai:

 - à, ừm… Nam Hoàng Ra Cho Trúc Ngồi Trong đi.

 Cả Lớp Im Lặng Hồi Hộp Nhìn Trúc Bước Vào Chỗ Cứ Như Là Nhìn Người Bước Vào Hang Cọp. à Không, đây Là Cọp Bước Vào Hang Cọp

 Mới đúng. Nhìn Qua Nụ Cười Trúc Dành Cho Hoàng Thì Không Ai Nhắc Cả Lớp Cũng Hiều Có Vẻ Như Người Bạn Cùng Lớp Mới Của Bọn

 Nó Cũng Bướng Bỉnh Và Cứng đầu Không Kém Gì Lớp

 Trưởng Của Bọn Nó. Và Một Niềm Hy Vọng đang được Thắp Lên

 “ Bất Trị Với Bất Trị Hẳn Sẽ Trị được Nhau”

Ra chơi, mặc dù trời đang còn trong tiết hè oi ả nhưng không một ai trong lớp 12a1 cảm thấy nóng, chí ít là ấm thôi cũng không hề. Hai luồng khí ‘tử băng’ đang thi nhau bao trùm lên không gian nhỏ hẹp. Hai người – Trúc và Hoàng đang lườm nhau bằng những ánh nhìn sax mùi ‘dao lam’. Không gian nhỏ bé này gần như sắp vỡ tung.
 “Cô được lắm, trúc ạ!! Cô sẽ không yên với tôi đâu!!!”
 “Hạng như anh thì làm quái gì được tôi?! Chỉ được cái mồm ba hoa bốc phét!”
 Cô và cậu đang hăm dọa nhau bằng nhưng ánh mắt ‘chết ruồi’ đó. Chợt hai người quay phắt người lại, cố thủ tại chỗ ngồi của mình và bắt đầu lục túi, lôi ra một hứ gì đó. Hai luồng sát khí đó tỏa ra ngút trời. What?! Thì ra bọn nó loi truyện tranh ra đọc, cả lớp hú hồn cứ tưởng hai đứa lôi bom ra choảng nhau. Đứa nào cũng lắc nhẹ đầu ngao ngán, nghĩ thầm :”Chết tiệt! Mai phải lo đi mua bảo hiểm ý tế và bảo hiểm thân thể thôi.”
 Hoàng thì đọc truyện Conan, gương mặt điển trai ấy lại trở nên đăm chiêu, cứ như là cậu cũng đang phá án vậy. Trúc lại ôm khư khư tập truyện Gintama vừa đọc vừa cười. Nụ cười của Trúc làm cho mấy chàng đốn ngã ngay. Bọn con trai không ngờ đằng sau vẻ hung dữ lại là một gương mặt xinh xắn dễ thương biết nhường nào. Nghĩ lại thì thấy hai người này cũng buồn cười, ai đời lớn đầu rồi mà còn đi đọc truyện tranh con nít. Ai mà bước vào lớp này thấy hai người thì chắc không thể nào nhận ra đây là hai học sinh cuối cấp mà chỉ thấy hai đứa con nít thôi. Nghĩ vậy nhưng không đứa nào dám mở miệng. Vì đã mua phiếu bảo hiểm đâu. Sống trên đời chỉ được chết một lần. Nếu ồn thì chết sớm rồi. Thằng Tuấn nói nhỏ:
 - Trâu bò ‘phang’ nhau ruồi muỗi chết.
 Cả bọn thở dài và chịu đựng, chứ giờ còn biết làm sao nữa. Nhưng đâu đó vẫn còn rộ lên niềm hy vọng le lói. ‘ Có công mài sắt có ngày chai tay mà’. Chỉ cần đoạn chai tay qua đi thì kim sẽ lòi chỉ.
 Hố hố.
 Hoàng vẫn ngồi đọc truyện, bỗng cậu ngước mắt lên nhìn cô bạn ngồi cùng bàn.
 “Con nhỏ này kinh thật! dù nó không xung phong lên giải nhưng nó giải được bài một cách nhanh chóng và lại chuẩn xác nữa. Đúng là một con nhóc thú vị!”
 Cậu cười thầm trong bụng mà không hề hay biết rằng Trúc cũng đang nhìn mình một cách kín đáo.
 “Giỏi thật! Tên này làm bài cô giao dễ như bỡn, lại còn nhanh như tên bắn. Quả không hổ danh là lớp trưởng. Chắc thuộc dạng không dễ xơi đây!”
 Trúc nhà ta che ngang mặt lại bằng một cuốn truyện tranh để che dấu nụ cười ma mãnh đang nở trên đôi môi hoa anh đào đáng yêu.
 Hai người – mỗi người một ý nghĩ. Chợt… Hai đôi mắt lại trao nhau nhưng ánh nhìn thật nồng cháy…
 “ Cái hell gì đây? Con nhóc/ thằng nhóc này cũng đọc truyện á?!”
 Hai người không hẹn mà cùng đập tay xuống bàn cái RẦM. Các em yêu trong lớp lại một phen hú tim. Sau vụ này không phải là mai đi mua phiếu bảo hiểm nữa mà ngay tại lúc này bọn mem 12a1 muốn đi luôn cơ. Sợ không còn đủ thời gian. Hix hix.
 Buổi học kết thúc. Hoàng đón xe buýt về nhà. Mặc dù là con trai của ông chủ tập đoàn kinh doanh lớn nhưng Hoàng vẫn thích đi học bằng xe buýt. Năm cấp III, bố mua cho cậu một căn hộ. thật là sướng. Cậu về căn nhà tiện nghi rộng rãi nhưng vô cùng lạnh lẽo. Vứt cái cặp xướng giường, cậu đi tắm và xuống dưới bếp nấu gói mì. Thật ra cậu ấm này không biết nấu ăn nhưng cậu không muốn ai làm phiền không gian của mình nên cậu không tìm người giúp việc. Tối đó cậu nằm suy nghĩ về cô bạn mới lì lợm của mình, bất giác cậu nở một nụ cười chứa đựng nhiều khung bậc cảm xúc khác nhau. Còn về Trúc cô nương, sau khi về căn hộ mà mình mới thuê. Cô nàng đi tắm và bắt đầu nấu nướng. Oaa! Nhưng món ăn Trúc nấu ra nhìn rất ngon mà lại con được bày biện trông rất ư là đẹp mắt. Nhưng gương mặt xin xắn lại thoáng qua một nỗi buồn. Cô nhớ bố mẹ. ăn cơm một mình thế này chẳng ngon tí nào. Cô nàng nhớ những bữa cơm vui vẻ bên gia đình đầm ấm. Trúc ra ngoài này học là theo ý của bố mẹ cô. Dù bố mẹ đã giải thích là cho cô ra đâu học để tạo một điều kiện học tốt hơn nhưng nó thực sự không làm cho cô tin tưởng. Dù vậy cô vẫn khăn gói lên đường. Trúc gắp vài miếng rồi không ăn nữa, giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gương mặt buồn. Trúc leo lên giường đi ngủ. trông cô lúc này mới đáng yêu làm sao. Làm da trắng hống, đôi môi cong màu hoa anh đào. Đôi mắt long lanh khuất sau hàng mi cong buồn. Trúc lim dim chìm dần vào giấc ngủ. Bất giác, tay cô siết nhẹ sợi dây chuyền hinh mặt trăng trên cái cổ thon.

 Một tuần trôi qua….
 Sau khi Trúc vào lớp, cô đã làm mọi người nể phục vì tài ăng của mình. Công nhận là Trúc học rất giỏi, phải nói rất chi là đỉnh của chóp. Trong lớp này, chỉ có mỗi lớp trưởng là người làm đối thủ của Trúc.


Continue.........

Tag: chang lop truong va co nang lop pho